[Book] Quán Cháo Trắng của Giới Sân (1)

wpid-cam01459_20150104184135218.jpg

.

Quán Cháo Trắng của Giới Sân (1)
Tác giả: Thích Giới Sân
Dịch giả: Thánh Tâm – Nguyễn Thành Phước
Minh họa: Mai Linh
Công ty phát hành: Newstar Việt Nam
Nhà xuất bản: NXB Văn Học
Khổ: 13 x 20,5 cm
Số trang: 352
Phát hành: 09/2013
Giá bán: 98.000 đồng

.

Nếu bạn từng đọc và yêu thích những quyển sách như Chicken soup for the soul, hay những mẩu chuyện giản dị nhưng có thể lay động lòng người vẫn thường được chia sẻ rộng rãi trên mạng, chắc hẳn bạn sẽ yêu thích quyển sách này.

Lời văn giản dị, những mẩu chuyện bình dị đời thường. Tác phẩm không đề cập đến những kiến thức Phật học sâu xa, nhưng lại như chén nước trong mát lành trong một ngày nắng gắt, xoa dịu đi những bất an, bế tắc trong lòng người đọc.

Có thể bạn sẽ không hoàn toàn đồng ý với cách nhìn của hòa thượng Thích Giới Sân, chuyện đó không sao cả, vì bản thân mình cũng thế. Ví dụ trong sách có đoạn thế này:

“Cười to có thể gây chú ý, nhưng cười mỉm có thể làm ấm lòng.

Cuộc đời cũng như vậy, cứ chạy theo những thứ huy hoàng vô nghĩa, khi phút huy hoàng qua đi thì sao? Ngoài thay đổi một chút quỹ đạo thường nhật, hầu như không đạt được gì. Tích lũy từng chút tri thức chuẩn bị cho hành trang tương lai, mới là bền vững.”

Mình thì lại nghĩ, dù lựa chọn làm sao băng “một phút huy hoàng rồi chợt tắt” hay làm một ánh sao “le lói suốt trăm năm” thì cũng chỉ là lựa chọn của mỗi người thôi.

Tự lựa chọn, tự gánh vác.

Tuy suy nghĩ có thể khác nhau, mình vẫn như được nhìn lại chính bản thân mình, tìm thấy câu trả lời bản thân vẫn đang tìm kiếm, và có thêm dũng khí để tiến về phía trước.

Mình hy vọng khi đọc tác phẩm này, bạn cũng sẽ tìm được niềm an lạc trong tâm hồn. :)

Duyên tan

Y Xuy Ngũ Nguyệt

Y Xuy Ngũ Nguyệt

.

Hoa rơi, nước chảy
Trăng tàn khuyết
Người đi, kẻ ở
Mòn mỏi trông
Thiên trường địa cửu
Lời ai hứa
Chẳng thể bên nhau
Đến bạc đầu

.

– Điệp Tử –

Ước hẹn

Manga: Chou ni Naru Hi / Sumomo Yumeka

Manga: Chou ni Naru Hi / Sumomo Yumeka

.

Em muốn yêu anh thật dịu dàng
Cùng anh già đi theo năm tháng
Nắm lấy tay nhau giữa thế gian
Sống đến răng long, đến bạc đầu.

.

– Điệp Tử –

[Book] Quỷ Thoại Liên Thiên

wpid-cam01394.jpg

QUỶ THOẠI LIÊN THIÊN (Tập 1)

.

Tác giả: Thanh Khâu
Dịch giả: Lục Mịnh
Minh họa: Tangka (Trung Quốc)
Công ty phát hành: IPM
Nhà xuất bản: NXB Văn Học
Khổ: 15,5 x 24 cm
Số trang: 588
Phát hành: 01.11.2014
Giá bán: 160.000 đồng

.

Thể loại: Đam mỹ, huyền huyễn, kinh dị, nhất thụ nhất công.

.

Nếu bạn trông chờ một chuyện tình cảm lãng mạn hay những màn xôi thịt nóng bỏng thì hãy bỏ qua truyện này đi. Tình cảm của hai nhân vật chính không những phát triển vô cùng chậm, còn là thanh thủy văn gần năm trăm trang mới có tí nước mỡ lượn lờ.

Tóm lại tuy mang thể loại đam mỹ, nhưng yếu tố tình cảm chỉ là một gia vị điểm tô cho thực đơn chính là những câu chuyện ma quỷ huyền hoặc, u ám và đầy ám ảnh. Những câu chuyện ban đầu tưởng chừng rời rạc, càng về sau lại càng kết nối thành một bí mật kinh khủng bị chôn vùi từ hàng ngàn năm về trước.

Nếu bạn từng xem Phong Thần Bảng hay đọc về sự tích Đại Vũ trị thủy, bạn sẽ được thấy một góc nhìn khác về các sự kiện huyền thoại này. Một góc nhìn tối tăm hơn, xấu xa hơn, tàn nhẫn hơn những gì được lưu truyền trong sách vở.

Tôi cho rằng một trong những yếu tố khiến bộ truyện này đủ khả năng làm tôi phải để đèn mà ngủ là do tác giả đã khéo léo khai thác những thứ rất thân thuộc trong cuộc sống hàng ngày như một cọng tóc, một bức ảnh, một bài đồng dao, hay chính những cái bóng của chúng ta, thổi vào chúng những yếu tố ma mị khiến nửa đêm có vào toilet đi vệ sinh cũng không dám nhìn vào gương nữa.

Về phần tính cách nhân vật, hơn 3/4 chính văn tôi thấy An Tung khá là trẩu tre. Không phủ nhận cậu ấy là người tốt, phóng khoáng, dễ mủi lòng và thương người, nhưng cũng chính vì điều đó mà cậu ta thường xuyên đẩy bản thân lẫn người ở cạnh cậu vào rắc rối và nguy hiểm. Thậm chí bị bao nhiêu lần vẫn không rút được bài học xương máu nào cả. Nếu không phải có một Bạch Dực luôn ở cạnh che chở và dọn dẹp hậu quả giùm thì chẳng biết đời cậu ta đã ra sao rồi.

Cũng có người nhận xét tính cách của Bạch Dực càng về cuối càng thiếu quả quyết. Tôi lại cho rằng đến thời khắc đó, anh đơn giản là cho An Tung tự lựa chọn con đường cậu đi, và dù cậu chọn lựa như thế nào anh vẫn sẽ luôn bảo vệ cậu. Đó chính là sự kiên định của anh.

Còn về phần dịch thuật. bản dịch của Lục Mịnh vốn rất nổi tiếng trên mạng rồi nên bản xuất bản cũng không có gì để tôi phàn nàn. Tôi chỉ hy vọng tập 2 sẽ không xuất hiện kiểu dịch lời của dân Tạng thành răng ni mi nớ này nớ nọ. Thú thật kiểu dịch đó làm tôi không biết mình đang đọc tiểu thuyết Trung Quốc hay đọc truyện Việt Nam đậm chất vùng miền.

Tập 1 xuất bản tặng kèm bookmark 2 mặt chất lượng rất tốt. Poster tặng kèm cho 2000 đơn hàng đầu tiên nhìn đẹp lắm. *tung tim*

[X/1999] [SeiSu] Hạnh phúc chỉ là ảo ảnh

Hạnh phúc chỉ là ảo ảnh

HẠNH PHÚC CHỈ LÀ ẢO ẢNH

– Điệp Tử –

.

SeiSu / X/1999 / Angst

Trong đêm tối, những cây anh đào và sơn trà mờ ảo như sương khói dưới ánh trăng mỏng manh. Các cánh hoa yếu ớt lặng lẽ trôi thôi dòng nước. Trăng in đáy nước, bóng nhạt nhòa.

Hư ảnh.

Không một tiếng động. Không gian chìm trong tĩng lặng.

 

Choang!

Tiếng ly vỡ vang lên khô khốc. Những mảnh thủy tinh, những vệt máu vươn vãi khắp nơi.

Subaru quay đi, mặc kệ bàn chân bị thương và cũng chẳng buồn dọn dẹp.

“Seishirou-san…”, anh khẽ nói khi với tay ra đón lấy một cánh hoa anh đào bay vào phòng.

Một cơn gió vô tình thổi qua, cuốn theo những giọt nước mắt li ti, lấp lánh như sao sa. Những giọt nước mắt mặn chát và đắng nghét.

Bộ kimono anh mặc lạnh dần.

Lạnh dần…

Tại sương đêm? Hay tại lòng người?

 

“Subaru-kun!”, một giọng nói ấm áp khẽ vang lên.

Subaru giật mình tỉnh giấc, quay phắt lại.

“Seishirou-san!” Anh mở to mắt trong sự sững sờ đến tột độ. “Không thể nào!”

Phải, Seishirou đã mất rồi. Bàn tay của Subaru đã đâm xuyên qua ngực, qua trái tim người mà anh yêu nhất. Người ấy đã ra đi trong vòng tay của anh.

Nhưng bây giờ, người ấy chẳng phải đang đứng trước mặt anh đó sao?

Vẫn nụ cười ấy, vẫn ánh mắt ấy… Bao nhiêu năm đã trôi qua, những điều đó vẫn không thay đổi kể từ ngày hôm ấy. Ngày Seishirou đặt dấu ấn lên bàn tay anh. Ngày anh mãi mãi bị trối buộc vào hoa anh đào, vào Seishirou. Tất cả…

“Seishirou-san!” Giọng Subaru vỡ òa trong nghẹn ngào. Anh chạy đến, dang hai tay, ghì chặt Seishirou vào lòng.

Có thể đây chỉ là giấc mơ, là ảo ảnh mà em tạo ra để lừa dối chính mình, nhưng hãy để em được giữ chặt anh… Dù chỉ trong khoảnh khắc… Seishirou-san…

Rầm!

Thân thể anh lướt xuyên qua hình bóng đó, ngã sóng xoài trên nền nhà lạnh lẽo.

Châu sa.

Ảo ảnh kia vỡ nát thành hàng ngàn cánh hoa anh đào bay phấp phới… Chạm xuống nền nhà… Tan biến…

Bên ngoài, những tán cây anh đào đong đưa xào xạc.

Một cánh chim đại bàng bay lên trong sắc hoa rực rỡ.

Tiếng chim kêu ai óan phá vỡ sự tĩnh lặng của đêm nay.

Hạnh phúc chỉ là ảo ảnh.

 

.

 

P/S: Chỉnh sửa từ fanfic đầu tay viết cho Sei-sama và Subaru-sama. Nháy mắt đã hơn mười năm rồi.

[Naruto] [ItaSasu] Drabble 1

DRABBLE ITASASU 1

– Điệp Tử –

.

Sasuke nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại. Đồng hồ điện tử hiển thị hơn mười hai giờ đêm. Ký túc xá đã sớm tắt đèn. Màn đêm tĩnh mịch buông xuống cùng cơn mưa nặng hạt. Khung cửa sổ không ngừng run lạch cạch dưới thế mưa ào ạt.

Sasuke quấn mình trong chăn. Máy điều hòa trong phòng đã bật, nhưng dường như hơi lạnh từ cơn mưa vẫn quẩn quanh thân thể cậu. Sasuke bỗng thấy thèm hơi ấm đến lạ lùng.

Đầu ngón tay đảo quanh dẫy số trong danh bạ. Sasuke nghĩ đến lý do vì sao mình phải đi đến một nơi cách người đó nửa vòng Trái Đất. Cậu muốn chứng minh những gì người đó làm được, cậu cũng làm được. Cậu không muốn phải mãi mãi đuổi theo bóng lưng ấy, không muốn kẻ khác chỉ nhớ đến Sasuke là em trai của Itachi Uchiha. Cậu là cậu, và anh là anh. Cậu muốn bản thân đứng ngang hàng cùng Itachi.

Nếu chỉ đứng sau lưng anh, biết đâu một lúc nào đó anh sẽ không còn nhớ ngoái đầu nhìn lại.

Continue reading

[Naruto] [ItaSasu] Ngày tuyết rơi

NGÀY TUYẾT RƠI

– Điệp Tử –

.

Tuyết lại tiếp tục rơi. Những bông tuyết đầu mùa mang theo cái lạnh se sắc lặng lẽ rơi trong buổi chiều tà. Sasuke ngồi ngoài hàng hiên, thẩn thờ nhìn khu vườn đang chìm dần trong màu trắng của tuyết. Trong tay cậu là một tờ giấy nhỏ bị vò nhàu nhĩ.

“Anh về muộn, đừng đợi.”

Năm chữ gọn lỏn được con quạ đưa thư vượt qua giá rét mang về cho cậu, không đổi được một chút cảm kích nào từ Sasuke. Cậu chán nản vò nhàu bức thư. Hôm nay đã là ngày thứ mười anh rời làng làm nhiệm vụ. Cái nhiệm vụ chết tiệt đó rốt cuộc là gì mà anh lại đi lâu như vậy. Ninja làng Lá nào chẳng biết, những nhiệm vụ tuyệt mật do đội ANBU đảm nhiệm chưa bao giờ đơn giản. Lòng Sasuke nóng như lửa đốt, cậu ngồi bần thần hàng giờ liền dưới trời gió tuyết mà không nhận ra cả người mình đã tê cứng đi vì lạnh.

Con quạ chưa bay đi. Nó đậu trên giá gác kiếm của Itachi cúi đầu rỉa lông. Chốc chốc, cái đầu nhỏ lại ngước lên ngó chừng về phía Sasuke.

Những tia nắng cuối cùng đã tắt ngúm trên nền trời đêm. Sasuke vẫn giữ nguyên tư thế ngồi, không buồn động đậy dù là một ngón tay, Con quạ vỗ cánh bay đến, mổ lên vai cậu. Cơn đau nhói bất thình lình kéo thần trí của Sasuke trở về. Cậu cáu kỉnh muốn hất con vật không biết điều ra khỏi người, nhưng đối diện với đôi mắt đen nhánh đang chăm chú nhìn mình, tay cậu chợt khựng lại.

Người ta bảo thú nuôi lâu sẽ nhiễm tính chủ. Đến cái ánh nhìn cũng giống hệt con chồn đó luôn rồi.

Continue reading

[Naruto] [ItaSasu] Bình yên cách bao xa

ifwecanbetogethersometimes
.
BÌNH YÊN CÁCH BAO XA
– Điệp Tử –
.
ItaSasu / Angst
* Quà cho bé Haku *
.

Trời còn mờ sương, nắng lưng chừng đồi. Rừng thu lá đỏ xào xạc đong đưa. Trong cơn gió thoảng đã vương hơi lạnh đầu đông.

Sasuke nắm lấy tay anh trai, rảo bước trên con đường mòn phủ kín lá vàng rơi. Những phiến lá khô vụn vỡ theo nhịp chân bước. Những thanh âm lạo xạo phá tan sự tĩnh mịch của một sớm cuối thu.

Trẻ con vẫn thường thích ngủ. Trong tiết trời bắt đầu se lạnh này, hai mi mắt càng khó tách rời nhau ra. Nhưng bàn tay nhỏ lại cố chấp nắm lấy bàn tay lớn không chịu buông lơi, không muốn bị bỏ lại, bướng bỉnh vừa đi vừa gà gật.

Đến khi cái đầu nhỏ gục xuống lần thứ mười, người đi bên cạnh cậu không kiềm được tiếng cười bất đắc dĩ. Itachi quỵ gối, chìa lưng về phía em trai.

“Lên đây nào.”

Cậu vui vẻ nhoài mình lên lưng anh hai. Cái đầu bù xù cọ cọ vào cần cổ anh ngưa ngứa. Hai tay vòng qua cổ anh, đầu gác lên vai, ngủ say sưa.

Continue reading